鹊踏花翻

(清代)范贞仪

楚竹书完,湘江洗遍,也应未尽柔肠叠。怪他度厄空言,续命虚传,人閒何事称佳节。

重阳既彻断鸿声,蕤宾又迸啼鹃血。恨结。地老天荒难灭,可怜竟作如斯别。

每到紫艳茱萸,绿肥蒲草,瘦骨镕成铁。悠悠梦冷已经年,时时心碎何由说。

《鹊踏花翻》拼音标注

què tà huā fān
chǔ zhú shū wán,
xiāng jiāng xǐ biàn,
yě yìng wèi jǐn róu cháng dié。
guài tā dù è kōng yán,
xù mìng xū chuán,
rén xián hé shì chēng jiā jié。
zhòng yáng jì chè duàn hóng shēng,
rúi bīn yòu bèng tí juān xiě。
hèn jié。
dì lǎo tiān huāng nán miè,
kě lián jìng zuò rú sī bié。
měi dào zǐ yàn zhū yú,
lv̀ féi pú cǎo,
shòu gǔ róng chéng tiě。
yōu yōu mèng lěng yǐ jīng nián,
shí shí xīn sùi hé yóu shuō。