览秀亭诗
(宋代)范仲淹
谢公创危亭,屹在高城头。
尽览洲中秀,历历销人忧。
作诗刻金石,意垂千载休。
我来亭早坏,何以待英游。
试观荆棘繁,欲步瓦砾稠。
嗟嗟命良工,美材肆尔求。
曰基复曰搆,落成会中秋。
开樽揖明月,席上皆应刘。
敏速迭唱和,醺酣争献酬。
老子素不浅,预兹年少俦。
九日重登临,凉空氛气收。
风来雁声度,云去山色留。
西郊有潭菊,满以金船浮。
雅为郡子寿,外物真悠悠。
过则与春期,春时良更优。
焰焰众卉明,衮衮新泉流。
箫鼓动地喧,罗绮倾城游。
五马不行乐,州人为之羞。
亭焉讵可废,愿此多贤侯。
《览秀亭诗》拼音标注
lǎn xìu tíng shī
nán yáng yǒu jué shèng,
chéng xià bǎi huā zhōu。
xiè gōng chuàng wēi tíng,
yì zài gāo chéng tóu。
jǐn lǎn zhōu zhōng xìu,
lì lì xiāo rén yōu。
zuò shī kè jīn shí,
yì chúi qiān zài xīu。
wǒ lái tíng zǎo huài,
hé yǐ dài yīng yóu。
shì guān jīng jí fán,
yù bù wǎ lì chóu。
jiē jiē mìng liáng gōng,
měi cái sì ěr qíu。
yuē jī fù yuē gòu,
luò chéng hùi zhōng qīu。
kāi zūn yī míng yuè,
xí shàng jiē yìng líu。
mǐn sù dié chàng hé,
xūn hān zhēng xiàn chóu。
lǎo zǐ sù bù qiǎn,
yù zī nián shǎo chóu。
jǐu rì zhòng dēng lín,
liáng kōng fēn qì shōu。
fēng lái yàn shēng dù,
yún qù shān sè líu。
xī jiāo yǒu tán jú,
mǎn yǐ jīn chuán fú。
yǎ wèi jùn zǐ shòu,
wài wù zhēn yōu yōu。
guò zé yǔ chūn qī,
chūn shí liáng gèng yōu。
yàn yàn zhòng hùi míng,
gǔn gǔn xīn quán líu。
xiāo gǔ dòng dì xuān,
luō qǐ qīng chéng yóu。
wǔ mǎ bù xíng lè,
zhōu rén wèi zhī xīu。
tíng yān jù kě fèi,
yuàn cǐ duō xián hóu 。