木绵怨

(元代)方回

湖山一笑乾坤破,欺孤弱寡成迁播。
不念六宫将北行,太师双拥婵娟卧。
甬东香艳到漳南,争看并蒂芙蓉过。
天兵及颈幸全屍,想见骈肩泪珠堕。
木绵花下痛犹新,已向谁家踏舞茵。
长头未及死肉冷,折齿遽专妆面春。
赤城战场夜避火,万里又随燕塞尘。
肉食酪浆更苟活,不惭金谷坠楼人。
万户郎君遄卒死,却自金台还故里。
嗟尔薄命两佳人,三为人妾亦可已。
巧画蛾眉拙针线,空自纖纖长十指。
后堂执乐换小名,更事少年贵公子。
忆昔军中入相时,潜搜密逻渔妖姬。
民间妻女凜不保,何啻如花三五枝。
曲江近前少陵恐,今日总孕他人儿。
贱获淫婢何所知,但为权臣深惜之。

《木绵怨》拼音标注

mù mián yuàn
hú shān yī xiào gān kūn pò,
qī gū ruò guǎ chéng qiān bō。
bù niàn lìu gōng jiāng běi xíng,
tài shī shuāng yǒng chán juān wò。
yǒng dōng xiāng yàn dào zhāng nán,
zhēng kàn bìng dì fú róng guò。
tiān bīng jí jǐng xìng quán shī,
xiǎng jiàn pián jiān lèi zhū duò。
mù mián huā xià tòng yóu xīn,
yǐ xiàng shúi jiā tà wǔ yīn。
cháng tóu wèi jí sǐ ròu lěng,
zhé chǐ jù zhuān zhuāng miàn chūn。
chì chéng zhàn cháng yè bì huǒ,
wàn lǐ yòu súi yàn sāi chén。
ròu shí lào jiāng gèng gǒu huó,
bù cán jīn gǔ zhùi lóu rén。
wàn hù láng jūn chuán zú sǐ,
què zì jīn tái huán gù lǐ。
jiē ěr bó mìng liǎng jiā rén,
sān wèi rén qiè yì kě yǐ。
qiǎo huà é méi zhuó zhēn xiàn,
kōng zì xiān xiān cháng shí zhǐ。
hòu táng zhí lè huàn xiǎo míng,
gèng shì shǎo nián gùi gōng zǐ。
yì xī jūn zhōng rù xiāng shí,
qián sōu mì luó yú yāo jī。
mín jiān qī nv̌ lǐn bù bǎo,
hé chì rú huā sān wǔ zhī。
qū jiāng jìn qián shǎo líng kǒng,
jīn rì zǒng yùn tā rén ér。
jiàn huò yín bì hé suǒ zhī,
dàn wèi quán chén shēn xī zhī 。