送家自昭

(元代)方回

我身即此庵,要识一个自。自心为庵主,太阳了不二。

太阳本常明,天半隔以地。朝红正昼白,暮夜黄黑异。

其明未尝减,西没复东出。此心亦如此,外物为之累。

去蔽实在我,岂可自壅閟。日能自用力,疾鞭扶桑辔。

心可自用心,明德永弗坠。节饮自少醉,寡欲自少寐。

自己有此宝,碎璧肯自弃。慈湖言本心,似亦无可议。

未发缺存养,所见恐未粹。子往拜其祠,于焉设讲肆。

长短审取舍,予夺谨废置。天日揭义理,慎勿徇私意。

厚土埋金乌,吾说可一彗。大明晓常升,难眯万目视。

老禅骂祖法,不妨略一试。

《送家自昭》拼音标注

sòng jiā zì zhāo
wǒ shēn jí cǐ ān,
yào shì yī gè zì。
zì xīn wèi ān zhǔ,
tài yáng le bù èr。
tài yáng běn cháng míng,
tiān bàn gé yǐ dì。
zhāo hóng zhèng zhòu bái,
mù yè huáng hēi yì。
qí míng wèi cháng jiǎn,
xī méi fù dōng chū。
cǐ xīn yì rú cǐ,
wài wù wèi zhī lèi。
qù bì shí zài wǒ,
qǐ kě zì yōng bì。
rì néng zì yòng lì,
jí biān fú sāng pèi。
xīn kě zì yòng xīn,
míng dé yǒng fú zhùi。
jié yǐn zì shǎo zùi,
guǎ yù zì shǎo mèi。
zì jǐ yǒu cǐ bǎo,
sùi bì kěn zì qì。
cí hú yán běn xīn,
sì yì wú kě yì。
wèi fā quē cún yǎng,
suǒ jiàn kǒng wèi cùi。
zǐ wǎng bài qí cí,
yú yān shè jiǎng sì。
cháng duǎn shěn qǔ shè,
yú duó jǐn fèi zhì。
tiān rì jiē yì lǐ,
shèn wù xùn sī yì。
hòu tǔ mái jīn wū,
wú shuō kě yī hùi。
dà míng xiǎo cháng shēng,
nán mǐ wàn mù shì。
lǎo shàn mà zǔ fǎ,
bù fáng lvè yī shì。