题郭熙雪晴松石平远图为张季野作是日同读杜诗

(元代)方回

书贵瘦硬少陵语,岂止评书端为诗。五百年间会此意,画师汾阳老阿熙。

嵬诗琐画世一轨,肉腴骨弱精神痴。明窗共读杜集竟,两幅雪霁叉横披。

前幅长松何所似,铁干皴涩撑霜皮。其下怪石卧狻兕,突兀崷崒凝冰嘶。

后幅澌远渐迤逦,一往不知其几里。目力已尽势未尽,平者是沙流者水。

人物如指或如蚁,戴笠骑驴者谁子。顾此定是觅句翁,羸仆缩首襆冻耳。

欲渡未渡溪坂间,啐野寒乌忽惊起。自非布置夺鬼神,焉能挥扫到骨髓。

郭生此画出自古心胸,亦如工部百世诗中龙。清癯劲峭谢妩媚,略无一点沾春风。

市门丹青纷俗工,为人涂抹杏花红。老夫神交此石与此松,留眼雪天送飞鸿。

《题郭熙雪晴松石平远图为张季野作是日同读杜诗》拼音标注

tí guō xī xuě qíng sōng shí píng yuǎn tú wèi zhāng jì yě zuò shì rì tóng dú dù shī
shū gùi shòu yìng shǎo líng yǔ,
qǐ zhǐ píng shū duān wèi shī。
wǔ bǎi nián jiān hùi cǐ yì,
huà shī fén yáng lǎo ā xī。
wéi shī suǒ huà shì yī gǔi,
ròu yú gǔ ruò jīng shén chī。
míng chuāng gòng dú dù jí jìng,
liǎng fú xuě jì chā héng pī。
qián fú cháng sōng hé suǒ sì,
tiě gān cūn sè chēng shuāng pí。
qí xià guài shí wò suān sì,
tū wù qíu zú níng bīng sī。
hòu fú sī yuǎn jiàn yǐ lǐ,
yī wǎng bù zhī qí jī lǐ。
mù lì yǐ jǐn shì wèi jǐn,
píng zhě shì shā líu zhě shǔi。
rén wù rú zhǐ huò rú yǐ,
dài lì qí lv́ zhě shúi zǐ。
gù cǐ dìng shì mì jù wēng,
léi pū suō shǒu pú dòng ěr。
yù dù wèi dù xī bǎn jiān,
cùi yě hán wū hū liáng qǐ。
zì fēi bù zhì duó gǔi shén,
yān néng hūi sǎo dào gǔ sǔi。
guō shēng cǐ huà chū zì gǔ xīn xiōng,
yì rú gōng bù bǎi shì shī zhōng lóng。
qīng qú jìng qiào xiè wǔ mèi,
lvè wú yī diǎn zhān chūn fēng。
shì mén dān qīng fēn sú gōng,
wèi rén tú mǒ xìng huā hóng。
lǎo fū shén jiāo cǐ shí yǔ cǐ sōng,
líu yǎn xuě tiān sòng fēi hóng。