遇李尊师
(元代)方回
东城焉所适,有此松下风。
更有竹万计,连山翠如葱。
长廊无人白日静,古坛高殿秋阴中。
云房锁扃帘幔卷,久乃忽遇星冠翁。
一笑呼茗茗立具,坐对井边骧首龙。
秋十余年阅此画,偶许后死频过从。
畴昔共饮徒,十不见八九。
升天岂其然,冢骨今定朽。
老夫起立意欲去,尊师顾谓已温酒。
人生一刻快意难,何幸有酒浇此口。
屡劝不容遽上马,上马出门却回首。
更有竹万计,连山翠如葱。
长廊无人白日静,古坛高殿秋阴中。
云房锁扃帘幔卷,久乃忽遇星冠翁。
一笑呼茗茗立具,坐对井边骧首龙。
秋十余年阅此画,偶许后死频过从。
畴昔共饮徒,十不见八九。
升天岂其然,冢骨今定朽。
老夫起立意欲去,尊师顾谓已温酒。
人生一刻快意难,何幸有酒浇此口。
屡劝不容遽上马,上马出门却回首。
《遇李尊师》拼音标注
yù lǐ zūn shī
dōng chéng yān suǒ shì,
yǒu cǐ sōng xià fēng。
gèng yǒu zhú wàn jì,
lián shān cùi rú cōng。
cháng láng wú rén bái rì jìng,
gǔ tán gāo diàn qīu yīn zhōng。
yún fáng suǒ jiōng lián màn juàn,
jǐu nǎi hū yù xīng guān wēng。
yī xiào hū míng míng lì jù,
zuò dùi jǐng biān xiāng shǒu lóng。
qīu shí yú nián yuè cǐ huà,
ǒu xǔ hòu sǐ pín guò cóng。
chóu xī gòng yǐn tú,
shí bù jiàn bā jǐu。
shēng tiān qǐ qí rán,
zhǒng gǔ jīn dìng xǐu。
lǎo fū qǐ lì yì yù qù,
zūn shī gù wèi yǐ wēn jǐu。
rén shēng yī kè kuài yì nán,
hé xìng yǒu jǐu jiāo cǐ kǒu。
lv̌ quàn bù róng jù shàng mǎ,
shàng mǎ chū mén què húi shǒu 。