(宋代)安道

高低庭树晚风吹,脱叶应难恋旧枝。
莫向秋深怨零落,春深还有绿阴时。

《叶》拼音标注


gāo dī tíng shù wǎn fēng chūi,
tuō yè yìng nán liàn jìu zhī。
mò xiàng qīu shēn yuàn líng luò,
chūn shēn huán yǒu lv̀ yīn shí 。