晨晦

(宋代)安道

终朝无所见,茫茫烟雾侵。
白日不相照,何况他人心。
枯梅依古壁,寒鸟度高岑
静坐孤窗中,幽响成哀吟。
春水一已平,杨柳一已深。
故物无遗迹,萧条风入林。

《晨晦》拼音标注

chén hùi
zhōng zhāo wú suǒ jiàn,
máng máng yān wù qīn。
bái rì bù xiāng zhào,
hé kuàng tā rén xīn。
kū méi yī gǔ bì,
hán niǎo dù gāo cén。
jìng zuò gū chuāng zhōng,
yōu xiǎng chéng āi yín。
chūn shǔi yī yǐ píng,
yáng lǐu yī yǐ shēn。
gù wù wú yí jī,
xiāo tiáo fēng rù lín 。