勉学诗 其七
(明代)方孝孺
妻贤少夫祸,子孝宽父心。不知何人语,相传犹至今。
室家两相好,如鼓瑟与琴。二亲岂不驩,花木罗春阴。
虽云一樽酒,共酌还共斟。物情动相失,安用储千金。
家睽在妇德,彖系有遗音。
《勉学诗 其七》拼音标注
miǎn xué shī qí qī
qī xián shǎo fū huò,
zǐ xiào kuān fù xīn。
bù zhī hé rén yǔ,
xiāng chuán yóu zhì jīn。
shì jiā liǎng xiāng hǎo,
rú gǔ sè yǔ qín。
èr qīn qǐ bù huān,
huā mù luō chūn yīn。
sūi yún yī zūn jǐu,
gòng zhuó huán gòng zhēn。
wù qíng dòng xiāng shī,
ān yòng chǔ qiān jīn。
jiā kúi zài fù dé,
tuàn xì yǒu yí yīn。