过溁阳

(明代)方孝孺

露湿尘不起,晓行秋气清。遥天星未没,野草虫乱鸣。

途中何所见,多见古军营。断沟无新水,荒陇存古城。

为问战者谁,其人总豪英。当时誇气势,毕命恣纷争。

但恨智力殚,讵思时世更。寂寞千载后,艰劳竟何成。

身亡事即巳,得失存空名。善者或称叹,恶者受讥评。

因之念首阳,西顾清风生。感此默自叹,白日车前明。

《过溁阳》拼音标注

guò yíng yáng
lù shī chén bù qǐ,
xiǎo xíng qīu qì qīng。
yáo tiān xīng wèi méi,
yě cǎo chóng luàn míng。
tú zhōng hé suǒ jiàn,
duō jiàn gǔ jūn yíng。
duàn gōu wú xīn shǔi,
huāng lǒng cún gǔ chéng。
wèi wèn zhàn zhě shúi,
qí rén zǒng háo yīng。
dāng shí kuā qì shì,
bì mìng zì fēn zhēng。
dàn hèn zhì lì dān,
jù sī shí shì gèng。
jì mò qiān zài hòu,
jiān láo jìng hé chéng。
shēn wáng shì jí sì,
dé shī cún kōng míng。
shàn zhě huò chēng tàn,
è zhě shòu jī píng。
yīn zhī niàn shǒu yáng,
xī gù qīng fēng shēng。
gǎn cǐ mò zì tàn,
bái rì chē qián míng。