东归谣送贝仲琚回吴中
(元代)方行
沧海深莫测,下有六鳌迭负蓬壶方丈于其侧。
山峻极兮水波澜,千盘万折行路难。
愁看混沌开凿处,尚有斧迹留人间。
殳山仙翁发如雪,脑蟠太和吐日月。
手中炼石轻女娲,五色曾将补天裂。
忆闻羽客从之游,青霞光乱云锦裘。
金鸡叫海白日惨,桂树四落空山愁。
昔年寒月照樽俎,明珠百斛轻于土。
君山铁笛悲向人,羞杀堂前柳枝舞。
君归东吴怀故庐,明星古宅非吾居。
会稽泱漭浙江险,谁探千载太史禹穴之遗书。
兴因东归发,遂作《东归谣》。
他年相忆五情热,应知泪湿双龙绡。
《东归谣送贝仲琚回吴中》拼音标注
dōng gūi yáo sòng bèi zhòng jū húi wú zhōng
tiān mù qīng yú lán,
shàng yǒu wēi fēng héng kōng chā hàn gāo chán yán。
cāng hǎi shēn mò cè,
xià yǒu lìu áo dié fù péng hú fāng zhàng yú qí cè。
shān jùn jí xī shǔi bō lán,
qiān pán wàn zhé xíng lù nán。
chóu kàn hùn dùn kāi záo chù,
shàng yǒu fǔ jī líu rén jiān。
shū shān xiān wēng fā rú xuě,
nǎo pán tài hé tǔ rì yuè。
shǒu zhōng liàn shí qīng nv̌ wā,
wǔ sè céng jiāng bǔ tiān liè。
yì wén yǔ kè cóng zhī yóu,
qīng xiá guāng luàn yún jǐn qíu。
jīn jī jiào hǎi bái rì cǎn,
gùi shù sì luò kōng shān chóu。
xī nián hán yuè zhào zūn zǔ,
míng zhū bǎi hú qīng yú tǔ。
jūn shān tiě dí bēi xiàng rén,
xīu shā táng qián lǐu zhī wǔ。
jūn gūi dōng wú huái gù lú,
míng xīng gǔ zhái fēi wú jū。
hùi jī yāng mǎng zhè jiāng xiǎn,
shúi tàn qiān zài tài shǐ yǔ xué zhī yí shū。
xīng yīn dōng gūi fā,
sùi zuò 《 dōng gūi yáo 》。
tā nián xiāng yì wǔ qíng rè,
yìng zhī lèi shī shuāng lóng xiāo 。