世之咏物者采春花而落秋实余欲矫其失作冬果十咏 其七 柿

(宋代)方一夔

万株名古寺,近复说东阳。翠树骈赪卵,烧空炯夜光。

果堪凉渴朔,叶复草颠张。欲上潼江去,寻思石蜜霜。

《世之咏物者采春花而落秋实余欲矫其失作冬果十咏 其七 柿》拼音标注

shì zhī yǒng wù zhě cǎi chūn huā ér luò qīu shí yú yù jiǎo qí shī zuò dōng guǒ shí yǒng qí qī shì
wàn zhū míng gǔ sì,
jìn fù shuō dōng yáng。
cùi shù pián chēng luǎn,
shāo kōng jiǒng yè guāng。
guǒ kān liáng kě shuò,
yè fù cǎo diān zhāng。
yù shàng tóng jiāng qù,
xún sī shí mì shuāng。