苦
(宋代)方一夔
西家真王化作灰,东家稚松雪霜摧。
人生有命惟脆薄,逝水一去何时回。试看昨日绕床戏,或骑青竹折早梅。
须臾变灭不可恃,惟见松下双土堆。嗟哉玄冥弄权柄,掀簸炎瘴飞氛埃。
天公不肯怜赤子,坐使疮痏愁婴孩。断魂零落向何处,溪头望哭思归来。
谁能便作忘情者,作诗往助风泉哀。
《苦》拼音标注
kǔ
xī jiā zhēn wáng huà zuò hūi,
dōng jiā zhì sōng xuě shuāng cūi。
rén shēng yǒu mìng wéi cùi bó,
shì shǔi yī qù hé shí húi。
shì kàn zuó rì rào chuáng xì,
huò qí qīng zhú zhé zǎo méi。
xū yú biàn miè bù kě shì,
wéi jiàn sōng xià shuāng tǔ dūi。
jiē zāi xuán míng nòng quán bǐng,
xiān bò yán zhàng fēi fēn āi。
tiān gōng bù kěn lián chì zǐ,
zuò shǐ chuāng wěi chóu yīng hái。
duàn hún líng luò xiàng hé chù,
xī tóu wàng kū sī gūi lái。
shúi néng biàn zuò wàng qíng zhě,
zuò shī wǎng zhù fēng quán āi。