感兴二十七首 其十四

(宋代)方一夔

南国有美人,纨素閟清艳。房栊凄冷风,孤缸飐寒燄。

抱琴鼓黄钟,盎盎牛鸣堑。一弹春岫妍,再鼓秋波滟。

却立步苍茫,嘿嘿有何念。秋夜不肯明,霜露畏点染。

独宿守空帷,寸抱耿霜剑。

《感兴二十七首 其十四》拼音标注

gǎn xīng èr shí qī shǒu qí shí sì
nán guó yǒu měi rén,
wán sù bì qīng yàn。
fáng lóng qī lěng fēng,
gū gāng zhǎn hán yàn。
bào qín gǔ huáng zhōng,
àng àng níu míng qiàn。
yī dàn chūn xìu yán,
zài gǔ qīu bō yàn。
què lì bù cāng máng,
hēi hēi yǒu hé niàn。
qīu yè bù kěn míng,
shuāng lù wèi diǎn rǎn。
dú sù shǒu kōng wéi,
cùn bào gěng shuāng jiàn。