世之咏物者采春花而落秋实余欲矫其失作冬果十咏 其四 梨

(宋代)方一夔

自是雪香骨,风霜阅四时。纸包防虿尾,泉浸浴琼肌。

不作离愁斧,能为润肺医。看渠津润处,诗就已涎垂。

《世之咏物者采春花而落秋实余欲矫其失作冬果十咏 其四 梨》拼音标注

shì zhī yǒng wù zhě cǎi chūn huā ér luò qīu shí yú yù jiǎo qí shī zuò dōng guǒ shí yǒng qí sì lí
zì shì xuě xiāng gǔ,
fēng shuāng yuè sì shí。
zhǐ bāo fáng chài wěi,
quán jìn yù qióng jī。
bù zuò lí chóu fǔ,
néng wèi rùn fèi yì。
kàn qú jīn rùn chù,
shī jìu yǐ xián chúi。