陶粹母夫人挽诗

(宋代)方岳

戴君手持黄卿辞,邀我为作陶母诗。
妇言妇德不出梱,纵有令则繇知。
昆山生玉草木润,欲识其母观其儿。
一经科自摘髭易,五丈夫子皆环奇。
黄卿与世少谐可,草笔为写青琉璃。
慨予一读泪如洗,酸风凄断漳淮湄。
往年将父问里舍,病痱中道惊相持。
秋山黯惨过县尹,取急欲谒谁何医。
天方罪予不孝子,行未半驿翁阽危。
云崩日落竟千古,永始此路行无期。
尔时县尹有母遗,鲐背儿齿当期颐。
潘舆佳日访桃李,一舍而迎聊遨嬉。
人间仅仅几寒暑,亦已奔月归何时。
暮云春树渺千里,同一哀痛难平治。
此诗莫遣挽郎读,天荒地草松风悲。

《陶粹母夫人挽诗》拼音标注

táo cùi mǔ fū rén wǎn shī
dài jūn shǒu chí huáng qīng cí,
yāo wǒ wèi zuò táo mǔ shī。
fù yán fù dé bù chū kǔn,
zòng yǒu lìng zé yáo zhī。
kūn shān shēng yù cǎo mù rùn,
yù shì qí mǔ guān qí ér。
yī jīng kē zì zhāi zī yì,
wǔ zhàng fū zǐ jiē huán qí。
huáng qīng yǔ shì shǎo xié kě,
cǎo bǐ wèi xiě qīng líu lí。
kǎi yú yī dú lèi rú xǐ,
suān fēng qī duàn zhāng huái méi。
wǎng nián jiāng fù wèn lǐ shè,
bìng fèi zhōng dào liáng xiāng chí。
qīu shān àn cǎn guò xiàn yǐn,
qǔ jí yù yè shúi hé yì。
tiān fāng zùi yú bù xiào zǐ,
xíng wèi bàn yì wēng diàn wēi。
yún bēng rì luò jìng qiān gǔ,
yǒng shǐ cǐ lù xíng wú qī。
ěr shí xiàn yǐn yǒu mǔ yí,
tái bèi ér chǐ dāng qī yí。
pān yú jiā rì fǎng táo lǐ,
yī shè ér yíng liáo áo xī。
rén jiān jǐn jǐn jī hán shǔ,
yì yǐ bēn yuè gūi hé shí。
mù yún chūn shù miǎo qiān lǐ,
tóng yī āi tòng nán píng zhì。
cǐ shī mò qiǎn wǎn láng dú,
tiān huāng dì cǎo sōng fēng bēi 。