出户

(宋代)方翥

出户春光刮眼明,远云迟日庆初晴。
偶来傍树寻梅子,时听新蝉叶底声。

《出户》拼音标注

chū hù
chū hù chūn guāng guā yǎn míng,
yuǎn yún chí rì qìng chū qíng。
ǒu lái bàng shù xún méi zǐ,
shí tīng xīn chán yè dǐ shēng 。