谓
(宋代)方翥
鸡犬还家自识村,重营生理长儿孙。时平战地逢华屋,岁久他乡埃故园。
别后尘埃如我老,归来耆旧几人存。雁行畴昔从游者,莫话凋零恐断魂。
《谓》拼音标注
wèi
jī quǎn huán jiā zì shì cūn,
zhòng yíng shēng lǐ cháng ér sūn。
shí píng zhàn dì féng huá wū,
sùi jǐu tā xiāng āi gù yuán。
bié hòu chén āi rú wǒ lǎo,
gūi lái qí jìu jī rén cún。
yàn xíng chóu xī cóng yóu zhě,
mò huà diāo líng kǒng duàn hún。