再和閒斋韵 其一

(明代)费宏

空谷高人独掩扉,一时山水尽含晖。遗荣剩得幽栖乐,仿古犹嫌胜会稀。

饮可称仙不知醉,诗如有癖欲忘机。深杯对酒频烧烛,坐上轻寒透祫衣。

《再和閒斋韵 其一》拼音标注

zài hé xián zhāi yùn qí yī
kōng gǔ gāo rén dú yǎn fēi,
yī shí shān shǔi jǐn hán hūi。
yí róng shèng dé yōu qī lè,
fǎng gǔ yóu xián shèng hùi xī。
yǐn kě chēng xiān bù zhī zùi,
shī rú yǒu pǐ yù wàng jī。
shēn bēi dùi jǐu pín shāo zhú,
zuò shàng qīng hán tòu xiá yī。