重阳叠韵(1) 二首 其一

(清代)费墨娟

光阴虚度几重阳,历历回思付故乡。霜逼枫林千树赤,风催菊蕊一篱黄。

诗情不管人情乱,游兴聊同酒兴狂。此日登高临绝顶,尘寰俗虑已全忘。

《重阳叠韵(1) 二首 其一》拼音标注

zhòng yáng dié yùn ( 1 ) èr shǒu qí yī
guāng yīn xū dù jī zhòng yáng,
lì lì húi sī fù gù xiāng。
shuāng bī fēng lín qiān shù chì,
fēng cūi jú rǔi yī lí huáng。
shī qíng bù guǎn rén qíng luàn,
yóu xīng liáo tóng jǐu xīng kuáng。
cǐ rì dēng gāo lín jué dǐng,
chén huán sú lv̀ yǐ quán wàng。