褒斜

(清代)顾印愚

山错褒斜斗穴争,谷阴风栗雪岩明。马前冻树矜严色,冰下微澌苦喑声。

孟德霸才空论险,子真隐处漫逃名。攀飞未拟愁猿鸟,直上青天倚剑行。

《褒斜》拼音标注

bāo xié
shān cuò bāo xié dǒu xué zhēng,
gǔ yīn fēng lì xuě yán míng。
mǎ qián dòng shù jīn yán sè,
bīng xià wēi sī kǔ yīn shēng。
mèng dé bà cái kōng lùn xiǎn,
zǐ zhēn yǐn chù màn táo míng。
pān fēi wèi nǐ chóu yuán niǎo,
zhí shàng qīng tiān yǐ jiàn xíng。