【双调】醉春风

(元代)贯云石

羞画远山眉,不タ宫样妆,平白地招揽这场愁。枉了那旧日恩情,旧时风韵,
直恁么改模夺样。
  【间金四块玉】冤家早是没胆量,遭逢着很毒爹娘。赤紧地家私十分怏,生
纽做水远山长。
  【减字木兰花】早是愁怀百倍伤,那更值秋光,逐朝倚定门儿望。怯昏黄,
怕的是塞角韵悠扬。
  【高过金盏儿】入兰堂,断人肠,塞鸿相和蛩吟响。烧残沉麝,灭了银。
却欲待刚睡些,隔纱窗凉月儿转回廊。
  【卖花声煞】簌朱帘猛然离了绣幌,携手相将入洞房。欲诉相思晓鸡唱,好
梦惊回泪万行,都滴在枕头儿上。

《【双调】醉春风》拼音标注

【 shuāng diào 】 zùi chūn fēng
xīu huà yuǎn shān méi,
bù タ gōng yáng zhuāng,
píng bái dì zhāo lǎn zhè cháng chóu。
wǎng le nà jìu rì ēn qíng,
jìu shí fēng yùn,
zhí rèn yāo gǎi mó duó yáng。
    【 jiān jīn sì kuài yù 】 yuān jiā zǎo shì méi dǎn liàng,
zāo féng zháo hěn dú diē niáng。
chì jǐn dì jiā sī shí fēn yàng,
shēng nǐu zuò shǔi yuǎn shān cháng。
    【 jiǎn zì mù lán huā 】 zǎo shì chóu huái bǎi bèi shāng,
nà gèng zhí qīu guāng,
zhú zhāo yǐ dìng mén ér wàng。
qiè hūn huáng,
pà de shì sāi jiǎo yùn yōu yáng。
    【 gāo guò jīn zhǎn ér 】 rù lán táng,
duàn rén cháng,
sāi hóng xiāng hé qióng yín xiǎng。
shāo cán chén shè,
miè le yín 。
què yù dài gāng shùi xiē,
gé shā chuāng liáng yuè ér zhuǎn húi láng。
    【 mài huā shēng shā 】 sù zhū lián měng rán lí le xìu huǎng,
xié shǒu xiāng jiāng rù dòng fáng。
yù sù xiāng sī xiǎo jī chàng,
hǎo mèng liáng húi lèi wàn xíng,
dū dī zài zhěn tóu ér shàng。