赠嵇康诗二首 其一

(宋代)安道

每念遘会,惟曰不足。昕往宵归,常苦其速。欢接无厌,如川赴谷。

如何忽尔,将适他俗。言驾有日,巾车命仆。思言君子,温其如玉。

心之忧矣,视丹如绿。如何忽尔,超将远逝。心之忧矣,将以怵惕。

怵惕惟何,惟思惟忧。展转反侧,寤寐追求。驰情运想,神往形留。

心之忧矣,增其劳愁。不见可欲,使心不乱。譬彼造化,抗无崖畔。

封疆昼界,事利任难。唯予与子,本不同贯。交重情亲,欲面无算。

如何忽尔,时适他馆。明发不寐,耿耿极旦。心之忧矣,增其愤叹。

天地悠长,人生若忽。苟非知命,安保旦夕。思与君子,穷年卒岁。

优哉逍遥,幸无陨越。如何君子,超将远迈。我情愿关,我言愿结。

心之忧矣,良以忉怛。

《赠嵇康诗二首 其一》拼音标注

zèng jī kāng shī èr shǒu qí yī
měi niàn gòu hùi,
wéi yuē bù zú。
xīn wǎng xiāo gūi,
cháng kǔ qí sù。
huān jiē wú yàn,
rú chuān fù gǔ。
rú hé hū ěr,
jiāng shì tā sú。
yán jià yǒu rì,
jīn chē mìng pū。
sī yán jūn zǐ,
wēn qí rú yù。
xīn zhī yōu yǐ,
shì dān rú lv̀。
rú hé hū ěr,
chāo jiāng yuǎn shì。
xīn zhī yōu yǐ,
jiāng yǐ chù tì。
chù tì wéi hé,
wéi sī wéi yōu。
zhǎn zhuǎn fǎn cè,
wù mèi zhūi qíu。
chí qíng yùn xiǎng,
shén wǎng xíng líu。
xīn zhī yōu yǐ,
zēng qí láo chóu。
bù jiàn kě yù,
shǐ xīn bù luàn。
pì bǐ zào huà,
kàng wú yá pàn。
fēng jiāng zhòu jiè,
shì lì rèn nán。
wéi yú yǔ zǐ,
běn bù tóng guàn。
jiāo zhòng qíng qīn,
yù miàn wú suàn。
rú hé hū ěr,
shí shì tā guǎn。
míng fā bù mèi,
gěng gěng jí dàn。
xīn zhī yōu yǐ,
zēng qí fèn tàn。
tiān dì yōu cháng,
rén shēng ruò hū。
gǒu fēi zhī mìng,
ān bǎo dàn xī。
sī yǔ jūn zǐ,
qióng nián zú sùi。
yōu zāi xiāo yáo,
xìng wú yǔn yuè。
rú hé jūn zǐ,
chāo jiāng yuǎn mài。
wǒ qíng yuàn guān,
wǒ yán yuàn jié。
xīn zhī yōu yǐ,
liáng yǐ dāo dá。