王嫱故里

(明代)郭之奇

柳堤深处明妃里,柳色依然人非是。当年一曲离宫悲,殊方青冢已垒垒。

天生红颜反为胡,以女宁胡自汉始。胡儿犹解怜倾城,汉王恩情薄于纸。

春风几度吹愁多,汉恩繇来不足恃。金屋阿娇终长门,可怜飞燕今已矣。

《王嫱故里》拼音标注

wáng qiáng gù lǐ
lǐu dī shēn chù míng fēi lǐ,
lǐu sè yī rán rén fēi shì。
dāng nián yī qū lí gōng bēi,
shū fāng qīng zhǒng yǐ lěi lěi。
tiān shēng hóng yán fǎn wèi hú,
yǐ nv̌ níng hú zì hàn shǐ。
hú ér yóu jiě lián qīng chéng,
hàn wáng ēn qíng bó yú zhǐ。
chūn fēng jī dù chūi chóu duō,
hàn ēn yáo lái bù zú shì。
jīn wū ā jiāo zhōng cháng mén,
kě lián fēi yàn jīn yǐ yǐ。