冰山谣

(元代)郭钰

黑风赑屃海波立,冰山嵯峨耸千尺。楼观晴连蜃气高,金银夜贯虹光赤。

上有异物骑于菟,左手鞭熊右麾貙。弯弓射天鬼神泣,凭陵杀气摇荆吴。

狡兔爰爰何所物,百计穿窬作三穴。父老相逢不敢言,夜对妻孥泪成血。

一朝白日中天开,冰山融液非人推。淋漓后土满泥滓,笑声变作啼声哀。

前者已倾后者踣,出门却恨乾坤窄。秦关逆旅商君愁,楚国飞车观起裂。

早知冰山不可保,何不委身平地好。从今寄语问津人,风雨西山薇蕨老。

《冰山谣》拼音标注

bīng shān yáo
hēi fēng bì xì hǎi bō lì,
bīng shān cuó é sǒng qiān chǐ。
lóu guān qíng lián shèn qì gāo,
jīn yín yè guàn hóng guāng chì。
shàng yǒu yì wù qí yú tù,
zuǒ shǒu biān xióng yòu hūi chū。
wān gōng shè tiān gǔi shén qì,
píng líng shā qì yáo jīng wú。
jiǎo tù yuán yuán hé suǒ wù,
bǎi jì chuān yú zuò sān xué。
fù lǎo xiāng féng bù gǎn yán,
yè dùi qī nú lèi chéng xiě。
yī zhāo bái rì zhōng tiān kāi,
bīng shān róng yè fēi rén tūi。
lín lí hòu tǔ mǎn ní zǐ,
xiào shēng biàn zuò tí shēng āi。
qián zhě yǐ qīng hòu zhě bó,
chū mén què hèn gān kūn zhǎi。
qín guān nì lv̌ shāng jūn chóu,
chǔ guó fēi chē guān qǐ liè。
zǎo zhī bīng shān bù kě bǎo,
hé bù wěi shēn píng dì hǎo。
cóng jīn jì yǔ wèn jīn rén,
fēng yǔ xī shān wéi jué lǎo。