西秦四主夏三主

(明代)郭之奇

东晋偏安江左日,天光分裂万胡喧。西秦朔夏尤凶狡,鸱张夺攘恣狂奔。

王称帝随鞭举,为雨为云覆手翻。败枋久挫桓温锐,开汴仍回刘裕辕。

咸殿室家畴复问,十陵坟墓也徒言。真人反在代恒北,乞伏尝思夷谶存。

已弃姚苻依拓跋,岂知伏莽丧穷猿。从此赫连誇铁伐,真成夏裔表雄藩。

尽收秦土宁思旧,幸获长安遂窃尊。左弓右剑民如鹿,身死宗夷子亦豚。

朝宋服凉皆呓语,果然招魏入东门。安得坚墙供厉斧,但馀绮绣委台园。

苛蓝山上新挥涕,统万城中漫触藩。定昌暮末如相遇,应尤父祖累儿孙。

吾欲高呼诸众丑,休将家族换中原。犬兔俱驰终并殒,豕蛇相啖复交吞。

天之所骄天自绝,人之所畏人必掀。长城早向阴山界,尔物终依玉塞骞。

实祸虚名成底事,高田吐谷总伤魂。临照千年归日月,倒悬谁许作乾坤。

《西秦四主夏三主》拼音标注

xī qín sì zhǔ xià sān zhǔ
dōng jìn piān ān jiāng zuǒ rì,
tiān guāng fēn liè wàn hú xuān。
xī qín shuò xià yóu xiōng jiǎo,
zhī zhāng duó ràng zì kuáng bēn。
chēng wáng chēng dì súi biān jǔ,
wèi yǔ wèi yún fù shǒu fān。
bài fāng jǐu cuò huán wēn rùi,
kāi biàn réng húi líu yù yuán。
xián diàn shì jiā chóu fù wèn,
shí líng fén mù yě tú yán。
zhēn rén fǎn zài dài héng běi,
qǐ fú cháng sī yí chèn cún。
yǐ qì yáo fú yī tuò bá,
qǐ zhī fú mǎng sāng qióng yuán。
cóng cǐ hè lián kuā tiě fá,
zhēn chéng xià yì biǎo xióng fán。
jǐn shōu qín tǔ níng sī jìu,
xìng huò cháng ān sùi qiè zūn。
zuǒ gōng yòu jiàn mín rú lù,
shēn sǐ zōng yí zǐ yì tún。
zhāo sòng fú liáng jiē yì yǔ,
guǒ rán zhāo wèi rù dōng mén。
ān dé jiān qiáng gōng lì fǔ,
dàn yú qǐ xìu wěi tái yuán。
kē lán shān shàng xīn hūi tì,
tǒng wàn chéng zhōng màn hóng fán。
dìng chāng mù mò rú xiāng yù,
yìng yóu fù zǔ lèi ér sūn。
wú yù gāo hū zhū zhòng chǒu,
xīu jiāng jiā zú huàn zhōng yuán。
quǎn tù jù chí zhōng bìng yǔn,
shǐ shé xiāng dàn fù jiāo tūn。
tiān zhī suǒ jiāo tiān zì jué,
rén zhī suǒ wèi rén bì xiān。
cháng chéng zǎo xiàng yīn shān jiè,
ěr wù zhōng yī yù sāi qiān。
shí huò xū míng chéng dǐ shì,
gāo tián tǔ gǔ zǒng shāng hún。
lín zhào qiān nián gūi rì yuè,
dǎo xuán shúi xǔ zuò gān kūn。