负暄

(宋代)郭印

儒生习气深,寒陋浑未除。
茅檐负晨曦,暖入四体舒。
怡然得真趣,自谓世所无。
不知华屋下,绣茵围红炉。
风霜搅乾坤,冻死盈路隅。
无计凌空去,云间留日车。

《负暄》拼音标注

fù xuān
rú shēng xí qì shēn,
hán lòu hún wèi chú。
máo yán fù chén xī,
nuǎn rù sì tǐ shū。
yí rán dé zhēn qù,
zì wèi shì suǒ wú。
bù zhī huá wū xià,
xìu yīn wéi hóng lú。
fēng shuāng jiǎo gān kūn,
dòng sǐ yíng lù yú。
wú jì líng kōng qù,
yún jiān líu rì chē 。