悲哉此气生

(明代)郭之奇

万象含秋意,相遭别有情。白云依露洗,黄叶俟风鸣。

洗作秋空色,鸣兹秋树声。声凄色自黯,悲哉此气生。

能使山河变,孰云天地清。摇落无今古,炎凉日夜更。

悠悠千载去,冉冉百年倾。薄寒感肌骨,惛浓似可轻。

伊我秋一物,谁敢向秋瞠。聊为芳草恸,随尔艾萧横。

《悲哉此气生》拼音标注

bēi zāi cǐ qì shēng
wàn xiàng hán qīu yì,
xiāng zāo bié yǒu qíng。
bái yún yī lù xǐ,
huáng yè sì fēng míng。
xǐ zuò qīu kōng sè,
míng zī qīu shù shēng。
shēng qī sè zì àn,
bēi zāi cǐ qì shēng。
néng shǐ shān hé biàn,
shú yún tiān dì qīng。
yáo luò wú jīn gǔ,
yán liáng rì yè gèng。
yōu yōu qiān zài qù,
rǎn rǎn bǎi nián qīng。
bó hán gǎn jī gǔ,
hūn nóng sì kě qīng。
yī wǒ qīu yī wù,
shúi gǎn xiàng qīu chēng。
liáo wèi fāng cǎo tòng,
súi ěr ài xiāo héng。