闻人言某池荷花之盛虽不能至心窃往之

(明代)郭之奇

芳芳相竞满幽池,洒露凝烟百艳迷。风散萍开菱镜出,美人相对晓妆齐。

旭日初临光倒送,愁红倚碧看疑梦。含思伫立更摇情,洛浦微波纤袜动。

遂使云霞共蔚蒸,酡颜当午醉薰凌。惊香叹色人徒尔,宜夏伤秋此独能。

清姿丽质果何如,由来外矗本中虚。不是居污终不污,谁许冰心一片馀。

《闻人言某池荷花之盛虽不能至心窃往之》拼音标注

wén rén yán mǒu chí hé huā zhī shèng sūi bù néng zhì xīn qiè wǎng zhī
fāng fāng xiāng jìng mǎn yōu chí,
sǎ lù níng yān bǎi yàn mí。
fēng sàn píng kāi líng jìng chū,
měi rén xiāng dùi xiǎo zhuāng qí。
xù rì chū lín guāng dǎo sòng,
chóu hóng yǐ bì kàn yí mèng。
hán sī zhù lì gèng yáo qíng,
luò pǔ wēi bō xiān wà dòng。
sùi shǐ yún xiá gòng wèi zhēng,
tuó yán dāng wǔ zùi xūn líng。
liáng xiāng tàn sè rén tú ěr,
yí xià shāng qīu cǐ dú néng。
qīng zī lì zhí guǒ hé rú,
yóu lái wài chù běn zhōng xū。
bù shì jū wū zhōng bù wū,
shúi xǔ bīng xīn yī piàn yú。