初十日丝雨有加

(明代)郭之奇

竟日千丝袅,为春一片菲。谁拈条绪出,每向甲勾微。

物色初牵惹,时光久渴饥。轻寒重洗发,新润且几希。

小径思红软,荒郊任绿肥。山临招翠滴,花远惜香违。

飘泊从羁旅,周遮觅艳妃。如分还自合,已散复相归。

渐至黄昏刻,全销碧落晖。金刀难独剪,玉漏转同飞。

将使六街月,愁看孤客帏。潇潇清夜湿,惟许梦魂依。

《初十日丝雨有加》拼音标注

chū shí rì sī yǔ yǒu jiā
jìng rì qiān sī niǎo,
wèi chūn yī piàn fēi。
shúi nián tiáo xù chū,
měi xiàng jiǎ gōu wēi。
wù sè chū qiān rě,
shí guāng jǐu kě jī。
qīng hán zhòng xǐ fā,
xīn rùn qiě jī xī。
xiǎo jìng sī hóng ruǎn,
huāng jiāo rèn lv̀ féi。
shān lín zhāo cùi dī,
huā yuǎn xī xiāng wéi。
piāo bó cóng jī lv̌,
zhōu zhē mì yàn fēi。
rú fēn huán zì hé,
yǐ sàn fù xiāng gūi。
jiàn zhì huáng hūn kè,
quán xiāo bì luò hūi。
jīn dāo nán dú jiǎn,
yù lòu zhuǎn tóng fēi。
jiāng shǐ lìu jiē yuè,
chóu kàn gū kè wéi。
xiāo xiāo qīng yè shī,
wéi xǔ mèng hún yī。