读南华外篇述以四言十五章 其七 天运
(明代)郭之奇
天运地处,孰居无事。日月推行,雨风披吹。此皆自然,万一无二。
古皇顺之,九雒呈瑞。乐奏咸池,仁满天地。流光其声,蛰虫起寐。
始闻若惊,终闻若醉。使世兼忘,不言所利。此虽帝德,犹全道秘。
失德而仁,失仁而义。南行望北,冥山远眦。刍狗再陈,蘧庐久寄。
三五之法,同矜于治。橘柚柤梨,皆人所嗜。人之不同,与时日异。
周服衣猿,猿必尽弃。学施矉里,里必深避。推舟于陆,百手徒瘁。
天门弗开,四方易位。民亲乃离,盗杀转炽。相姬师孔,未易民志。
道本无名,名则公器。多求愈惑,私取亦忌。六经陈迹,干戈反詈。
神龙渊嘿,白鹢交视。乌鹊孺鱼,传沬相遗。细要化螟,有弟兄泪。
凡今之人,恶知古意。谁息谁消,其民总劓。举世无席,先王独睡。
《读南华外篇述以四言十五章 其七 天运》拼音标注
dú nán huá wài piān shù yǐ sì yán shí wǔ zhāng qí qī tiān yùn
tiān yùn dì chù,
shú jū wú shì。
rì yuè tūi xíng,
yǔ fēng pī chūi。
cǐ jiē zì rán,
wàn yī wú èr。
gǔ huáng shùn zhī,
jǐu luò chéng rùi。
lè zòu xián chí,
rén mǎn tiān dì。
líu guāng qí shēng,
zhí chóng qǐ mèi。
shǐ wén ruò liáng,
zhōng wén ruò zùi。
shǐ shì jiān wàng,
bù yán suǒ lì。
cǐ sūi dì dé,
yóu quán dào mì。
shī dé ér rén,
shī rén ér yì。
nán xíng wàng běi,
míng shān yuǎn zì。
chú gǒu zài chén,
qú lú jǐu jì。
sān wǔ zhī fǎ,
tóng jīn yú zhì。
jú yòu zhā lí,
jiē rén suǒ shì。
rén zhī bù tóng,
yǔ shí rì yì。
zhōu fú yī yuán,
yuán bì jǐn qì。
xué shī bīn lǐ,
lǐ bì shēn bì。
tūi zhōu yú lù,
bǎi shǒu tú cùi。
tiān mén fú kāi,
sì fāng yì wèi。
mín qīn nǎi lí,
dào shā zhuǎn chì。
xiāng jī shī kǒng,
wèi yì mín zhì。
dào běn wú míng,
míng zé gōng qì。
duō qíu yù huò,
sī qǔ yì jì。
lìu jīng chén jī,
gān gē fǎn lì。
shén lóng yuān hēi,
bái nì jiāo shì。
wū què rú yú,
chuán mèi xiāng yí。
xì yào huà míng,
yǒu dì xiōng lèi。
fán jīn zhī rén,
è zhī gǔ yì。
shúi xī shúi xiāo,
qí mín zǒng yì。
jǔ shì wú xí,
xiān wáng dú shùi。
- 上一篇:元夕三五非雨即风天上人间应同寂寂
- 下一篇:庄列道术谓墨才士老真人感其言而定宗