西子妆·雨中坐放鹤亭眺湖光山色感而赋此

(清代)过春山

露滴松梢,泉穿竹径,一带疏阴催暮。凭阑目断白云深,但萧萧、满身香雾。

閒情欲诉。怅荒渚、难招鸥鹭。俯沧浪,叹荷衣谁浣,天涯尘土。

佳期误。落尽梅花,寂寞谁为主。玉琴弹破碧天寒,问东风、鹤归何处。

重寻旧址,谩赢得、苍烟冷雨。黯销魂,入夜啼鹃更苦。

《西子妆·雨中坐放鹤亭眺湖光山色感而赋此》拼音标注

xī zǐ zhuāng · yǔ zhōng zuò fàng hè tíng tiào hú guāng shān sè gǎn ér fù cǐ
lù dī sōng shāo,
quán chuān zhú jìng,
yī dài shū yīn cūi mù。
píng lán mù duàn bái yún shēn,
dàn xiāo xiāo 、 mǎn shēn xiāng wù。
xián qíng yù sù。
chàng huāng zhǔ 、 nán zhāo ōu lù。
fǔ cāng làng,
tàn hé yī shúi wǎn,
tiān yá chén tǔ。
jiā qī wù。
luò jǐn méi huā,
jì mò shúi wèi zhǔ。
yù qín dàn pò bì tiān hán,
wèn dōng fēng 、 hè gūi hé chù。
zhòng xún jìu zhǐ,
mán yíng dé 、 cāng yān lěng yǔ。
àn xiāo hún,
rù yè tí juān gèng kǔ。