宋节妇

(元代)郭奎

白石何凿凿,流水亦汤汤。女子竭名节,矢死临路傍。

父兄夙有训,夫亦儒者良。昔恐行露濡,今值豺与狼。

辱身义所重,性命如朝霜。被发就深渊,瞻彼天苍苍。

将贻共姜美,不愧曹娥伤。妇道日云替,尔独循纲常。

临难不苟免,烈哉丈夫行。

《宋节妇》拼音标注

sòng jié fù
bái shí hé záo záo,
líu shǔi yì tāng tāng。
nv̌ zǐ jié míng jié,
shǐ sǐ lín lù bàng。
fù xiōng sù yǒu xùn,
fū yì rú zhě liáng。
xī kǒng xíng lù rú,
jīn zhí chái yǔ láng。
rǔ shēn yì suǒ zhòng,
xìng mìng rú zhāo shuāng。
bèi fā jìu shēn yuān,
zhān bǐ tiān cāng cāng。
jiāng yí gòng jiāng měi,
bù kùi cáo é shāng。
fù dào rì yún tì,
ěr dú xún gāng cháng。
lín nán bù gǒu miǎn,
liè zāi zhàng fū xíng。