哭梅直讲圣俞

(宋代)郭祥正

生事念死隔,歘如过鸟飞。长空不留迹,清叫竟何之。

死者固已矣,生者谩相思。昭亭雪塞山,相遇忘寒饥。

解剑贳浊酒,果肴躬自携。扫除长少分,旷荡文章期。

赠蒙以大白,自谓无复疑。及将起草茅,谨札还先驰。

邀我采石渡,烂醉霜蟹肥。沉吟望夫曲,朗诵天门诗。

险绝必使和,凡鱼岂龙追。篇篇被许可,当友不当师。

凌晨挂高帆,公行我言归。一别三四秋,音问山中稀。

去年集选曹,僮瘦马力羸。访公国东门,问我来何时。

青刍与白饭,诸子争赍持。论新复谈故,谓我今逾奇。

南还得长篇,万里衔光辉。此德未云报,讣音裂肝脾。

桓桓万人英,不遇终愁羁。一官止太学,薄命吁可悲。

所嗟吾道丧,斯文竟何为。譬彼卞子玉,弃置污浊泥。

凤来无嘉禾,啄肉纷群鸱。彼苍厥有主,此理安无欺。

呜呼如之何,酸嘶复酸嘶。

《哭梅直讲圣俞》拼音标注

kū méi zhí jiǎng shèng yú
shēng shì niàn sǐ gé,
xū rú guò niǎo fēi。
cháng kōng bù líu jī,
qīng jiào jìng hé zhī。
sǐ zhě gù yǐ yǐ,
shēng zhě mán xiāng sī。
zhāo tíng xuě sāi shān,
xiāng yù wàng hán jī。
jiě jiàn shì zhuó jǐu,
guǒ yáo gōng zì xié。
sǎo chú cháng shǎo fēn,
kuàng dàng wén zhāng qī。
zèng méng yǐ dà bái,
zì wèi wú fù yí。
jí jiāng qǐ cǎo máo,
jǐn zhá huán xiān chí。
yāo wǒ cǎi shí dù,
làn zùi shuāng xiè féi。
chén yín wàng fū qū,
lǎng sòng tiān mén shī。
xiǎn jué bì shǐ hé,
fán yú qǐ lóng zhūi。
piān piān bèi xǔ kě,
dāng yǒu bù dāng shī。
líng chén guà gāo fān,
gōng xíng wǒ yán gūi。
yī bié sān sì qīu,
yīn wèn shān zhōng xī。
qù nián jí xuǎn cáo,
tóng shòu mǎ lì léi。
fǎng gōng guó dōng mén,
wèn wǒ lái hé shí。
qīng chú yǔ bái fàn,
zhū zǐ zhēng jī chí。
lùn xīn fù tán gù,
wèi wǒ jīn yú qí。
nán huán dé cháng piān,
wàn lǐ xián guāng hūi。
cǐ dé wèi yún bào,
fù yīn liè gān pí。
huán huán wàn rén yīng,
bù yù zhōng chóu jī。
yī guān zhǐ tài xué,
bó mìng xū kě bēi。
suǒ jiē wú dào sāng,
sī wén jìng hé wèi。
pì bǐ biàn zǐ yù,
qì zhì wū zhuó ní。
fèng lái wú jiā hé,
zhuó ròu fēn qún zhī。
bǐ cāng jué yǒu zhǔ,
cǐ lǐ ān wú qī。
wū hū rú zhī hé,
suān sī fù suān sī。