怡轩吟赠番阳张孝子

(宋代)郭祥正

古云蜀道难,蜀道之难难于上青天。孝子寻亲不辞远,草蹻负米离番川。

西从荆州望夔国,扪萝蹑石穿林巅。峡山愈深人迹绝,但闻悲风泠涧声潺湲。

汲溪钻火行复餐,夜宿茅屋衣裳单。回看江南路九千,一见归客吞悲酸。

寄声吾母形骸安,慎勿为语皮皴乾。涪州城西遇征蛮,城门防盗白昼关。

抚膺仰天涕汍澜,见亲之难难于蜀道难。成都渐近心稍宽,踊跃可得瞻耆颜。

父昔离家子方孕,子得见父今壮年。胡弗归兮死敢请,慰我慈母心悬悬。

三往三返又十载,孝子执辔方言还。番人闻归竞嗟喜,夫妇白首重团圆。

诛茅立屋奉甘旨,陈侯篆榜名怡轩。春禽提壶助春饮,綵衣自舞春风前。

腰金馔玉非我欲,但愿眉寿双松坚。朝熙熙,暮熙熙,谁将朱丝绳,奏我怡轩诗。

《怡轩吟赠番阳张孝子》拼音标注

yí xuān yín zèng fān yáng zhāng xiào zǐ
gǔ yún shǔ dào nán,
shǔ dào zhī nán nán yú shàng qīng tiān。
xiào zǐ xún qīn bù cí yuǎn,
cǎo qiāo fù mǐ lí fān chuān。
xī cóng jīng zhōu wàng kúi guó,
mén luó niè shí chuān lín diān。
xiá shān yù shēn rén jī jué,
dàn wén bēi fēng líng jiàn shēng chán yuán。
jí xī zuàn huǒ xíng fù cān,
yè sù máo wū yī cháng dān。
húi kàn jiāng nán lù jǐu qiān,
yī jiàn gūi kè tūn bēi suān。
jì shēng wú mǔ xíng hái ān,
shèn wù wèi yǔ pí cūn gān。
fú zhōu chéng xī yù zhēng mán,
chéng mén fáng dào bái zhòu guān。
fǔ yīng yǎng tiān tì wán lán,
jiàn qīn zhī nán nán yú shǔ dào nán。
chéng dū jiàn jìn xīn shāo kuān,
yǒng yuè kě dé zhān qí yán。
fù xī lí jiā zǐ fāng yùn,
zǐ dé jiàn fù jīn zhuàng nián。
hú fú gūi xī sǐ gǎn qǐng,
wèi wǒ cí mǔ xīn xuán xuán。
sān wǎng sān fǎn yòu shí zài,
xiào zǐ zhí pèi fāng yán huán。
fān rén wén gūi jìng jiē xǐ,
fū fù bái shǒu zhòng tuán yuán。
zhū máo lì wū fèng gān zhǐ,
chén hóu zhuàn bǎng míng yí xuān。
chūn qín tí hú zhù chūn yǐn,
cǎi yī zì wǔ chūn fēng qián。
yāo jīn zhuàn yù fēi wǒ yù,
dàn yuàn méi shòu shuāng sōng jiān。
zhāo xī xī,
mù xī xī,
shúi jiāng zhū sī shéng,
zòu wǒ yí xuān shī。