蒋颖叔要予同赋平云阁

(宋代)郭祥正

宣城多名山,诗人旧经历。独无平云篇,煞怯作者敌。

不然灵祇护,晦此神女色。留与无心人,开轩初占得。

群奔万马放,片堕孤鹰击。缕缕蚕茧抽,枞枞羽林直

恍随片月散,又逐岚光滴。缟带裁未成,蛟绡莹无隔。

苍龙奋修鳞,皓鹤舒春翼。天墀耸群玉,胡阵望鸣镝。

尤怜欲雪时,铁甲万里黑。变化固无穷,想象岂尽识。

贤哉谪御史,注目倚寒壁。吟非宋玉赋,心在汉皇席。

愁来把樽酒,薄咏继朝夕。迷魂招屈贾,大句压甫白。

初屯念经纶,作解须霹雳。终朝去为霖,未信长抱石。

卷舒能及时,慰此长太息。诗言我枯疏,返类群儿剧。

君探骊颔珠,不惮海神惜。更当俟来唱,研尽廷圭墨。

《蒋颖叔要予同赋平云阁》拼音标注

jiǎng yǐng shū yào yú tóng fù píng yún gé
xuān chéng duō míng shān,
shī rén jìu jīng lì。
dú wú píng yún piān,
shā qiè zuò zhě dí。
bù rán líng qí hù,
hùi cǐ shén nv̌ sè。
líu yǔ wú xīn rén,
kāi xuān chū zhān dé。
qún bēn wàn mǎ fàng,
piàn duò gū yīng jí。
lv̌ lv̌ cán chóng chōu,
cōng cōng yǔ lín zhí。
huǎng súi piàn yuè sàn,
yòu zhú lán guāng dī。
gǎo dài cái wèi chéng,
jiāo xiāo yíng wú gé。
cāng lóng fèn xīu lín,
hào hè shū chūn yì。
tiān chí sǒng qún yù,
hú zhèn wàng míng dí。
yóu lián yù xuě shí,
tiě jiǎ wàn lǐ hēi。
biàn huà gù wú qióng,
xiǎng xiàng qǐ jǐn shì。
xián zāi zhé yù shǐ,
zhù mù yǐ hán bì。
yín fēi sòng yù fù,
xīn zài hàn huáng xí。
chóu lái bǎ zūn jǐu,
bó yǒng jì zhāo xī。
mí hún zhāo qū jiǎ,
dà jù yā fǔ bái。
chū tún niàn jīng lún,
zuò jiě xū pī lì。
zhōng zhāo qù wèi lín,
wèi xìn cháng bào shí。
juàn shū néng jí shí,
wèi cǐ cháng tài xī。
shī yán wǒ kū shū,
fǎn lèi qún ér jù。
jūn tàn lí hàn zhū,
bù dàn hǎi shén xī。
gèng dāng sì lái chàng,
yán jǐn tíng gūi mò。