招蒋颖叔游丁山彰教寺

(宋代)郭祥正

閒心乐名山,景象恣吟剽。昭亭西南隅,乱峰最青峭。

盘盘得修径,豁豁渐明眺。一读道旁碑,古兴恣雅要。

知有金仙家,即往不俟召。平田转回塘,飞瓦接危峤。

东边读石虎,徐王旧坟兆。但惊深藓晦,不见金碧耀。

图形半残缺,冷榻孤灯照。深篁归鸟没,空岩雪风叫。

敕书刊翠琰,灵迹获猎烧。寒潭多蛰鳞,佛子忌渔钓。

动活各遂性,蕃衍理可校。馀晖初月散,幽籁发玄窍。

中有无心人,禅禅自相绍。问年踰耳顺,肤色尚如少。

翻令念达人,鸿蒙首频掉。时平冠佩繁,往往属不肖。

岂如弃以归,林泉自投跳。卓彼蒋夫子,诗辞极精妙。

能来同我游,险绝共长啸。终当为君诵,古律变新调。

更评江南事,僣迹又足悼。不能降真人,卒用焚祖庙。

训狐啼老木,愁烟起荒藋。复有贰卿碑,曾为参军吊。

勇为手势吟,一助玉瓶釂。

《招蒋颖叔游丁山彰教寺》拼音标注

zhāo jiǎng yǐng shū yóu dīng shān zhāng jiào sì
xián xīn lè míng shān,
jǐng xiàng zì yín piào。
zhāo tíng xī nán yú,
luàn fēng zùi qīng qiào。
pán pán dé xīu jìng,
huō huō jiàn míng tiào。
yī dú dào páng bēi,
gǔ xīng zì yǎ yào。
zhī yǒu jīn xiān jiā,
jí wǎng bù sì zhào。
píng tián zhuǎn húi táng,
fēi wǎ jiē wēi jiào。
dōng biān dú shí hǔ,
xú wáng jìu fén zhào。
dàn liáng shēn xiǎn hùi,
bù jiàn jīn bì yào。
tú xíng bàn cán quē,
lěng tà gū dēng zhào。
shēn huáng gūi niǎo méi,
kōng yán xuě fēng jiào。
chì shū kān cùi yǎn,
líng jī huò liè shāo。
hán tán duō zhí lín,
fó zǐ jì yú diào。
dòng huó gè sùi xìng,
fán yǎn lǐ kě xiào。
yú hūi chū yuè sàn,
yōu lài fā xuán qiào。
zhōng yǒu wú xīn rén,
shàn shàn zì xiāng shào。
wèn nián yú ěr shùn,
fū sè shàng rú shǎo。
fān lìng niàn dá rén,
hóng méng shǒu pín diào。
shí píng guān pèi fán,
wǎng wǎng shǔ bù xiào。
qǐ rú qì yǐ gūi,
lín quán zì tóu tiào。
zhuō bǐ jiǎng fū zǐ,
shī cí jí jīng miào。
néng lái tóng wǒ yóu,
xiǎn jué gòng cháng xiào。
zhōng dāng wèi jūn sòng,
gǔ lv̀ biàn xīn diào。
gèng píng jiāng nán shì,
jiàn jī yòu zú dào。
bù néng jiàng zhēn rén,
zú yòng fén zǔ miào。
xùn hú tí lǎo mù,
chóu yān qǐ huāng diào。
fù yǒu èr qīng bēi,
céng wèi cān jūn diào。
yǒng wèi shǒu shì yín,
yī zhù yù píng jiào。