逍遥园

(宋代)郭祥正

逍遥有水一溪,有竹三亩。兰芬菊芳,松老石瘦。堂居其中,亭列左右。

菲菲兮春荣,阴阴兮夏茂。孤猿啸兮秋夜长,空桑嗥兮冬雪昼。

山之名兮人莫知,公为主兮天阴授。其或要佳宾,酌醇酎。

清吟得韵兮,非人世之丝篁。属笔成篇兮,发天机之锦绣。

方且登高台,挹远岫。俯仰群仙,咨询遐寿。脱轮蹄之萦,服烟霞之秀。

于斯时也,一举九万兮,吾不知其为用。嗒焉自丧兮,吾不知其为偶。

翛兮窅兮,非无之无。寂兮息兮,非有之有。无何亦何得而名,有窍则窍遽能久。

至若听出于垣,观入于牖。此鄙士之常习,又安得与夫逍遥主人而为之友也哉。

《逍遥园》拼音标注

xiāo yáo yuán
xiāo yáo yǒu shǔi yī xī,
yǒu zhú sān mǔ。
lán fēn jú fāng,
sōng lǎo shí shòu。
táng jū qí zhōng,
tíng liè zuǒ yòu。
fēi fēi xī chūn róng,
yīn yīn xī xià mào。
gū yuán xiào xī qīu yè cháng,
kōng sāng háo xī dōng xuě zhòu。
shān zhī míng xī rén mò zhī,
gōng wèi zhǔ xī tiān yīn shòu。
qí huò yào jiā bīn,
zhuó chún zhòu。
qīng yín dé yùn xī,
fēi rén shì zhī sī huáng。
shǔ bǐ chéng piān xī,
fā tiān jī zhī jǐn xìu。
fāng qiě dēng gāo tái,
yì yuǎn xìu。
fǔ yǎng qún xiān,
zī xún xiá shòu。
tuō lún tí zhī yíng,
fú yān xiá zhī xìu。
yú sī shí yě,
yī jǔ jǐu wàn xī,
wú bù zhī qí wèi yòng。
tà yān zì sāng xī,
wú bù zhī qí wèi ǒu。
xiāo xī yǎo xī,
fēi wú zhī wú。
jì xī xī xī,
fēi yǒu zhī yǒu。
wú hé yì hé dé ér míng,
yǒu qiào zé qiào jù néng jǐu。
zhì ruò tīng chū yú yuán,
guān rù yú yǒu。
cǐ bǐ shì zhī cháng xí,
yòu ān dé yǔ fū xiāo yáo zhǔ rén ér wèi zhī yǒu yě zāi。