逍遥亭歌一首赠太守王君章

(宋代)郭祥正

逍遥之亭在何许,城角西南小溪浒。水仙粉面浮清波,羽林兵仗森三亩。

六月微风拂面寒,不信人间有烦暑。借问逍遥真隐徒,西山看雪倒骑驴。

形骸兀兀天壤俱,画手争以丹青模。大言得罪仅免诛,斥参军事来当涂。

传云此地旧结庐,百年荆棘遗荒墟。公来相址呼犁锄,双亭化出琼璃铺。

栏干斗角明青朱,四座莹彻纤埃无。兰芬麝裂陈罂盂,珠履珊珊陪后车。

东瞻宣诏西浮图,晓光夕景迷蓬壶。爱公心昼如明珠,落成之乐政事馀。

为公歌,劝公醉。留连亭上能几时,行促星轺还玉陛。

《逍遥亭歌一首赠太守王君章》拼音标注

xiāo yáo tíng gē yī shǒu zèng tài shǒu wáng jūn zhāng
xiāo yáo zhī tíng zài hé xǔ,
chéng jiǎo xī nán xiǎo xī hǔ。
shǔi xiān fěn miàn fú qīng bō,
yǔ lín bīng zhàng sēn sān mǔ。
lìu yuè wēi fēng fú miàn hán,
bù xìn rén jiān yǒu fán shǔ。
jiè wèn xiāo yáo zhēn yǐn tú,
xī shān kàn xuě dǎo qí lv́。
xíng hái wù wù tiān rǎng jù,
huà shǒu zhēng yǐ dān qīng mó。
dà yán dé zùi jǐn miǎn zhū,
chì cān jūn shì lái dāng tú。
chuán yún cǐ dì jìu jié lú,
bǎi nián jīng jí yí huāng xū。
gōng lái xiāng zhǐ hū lí chú,
shuāng tíng huà chū qióng lí pū。
lán gān dǒu jiǎo míng qīng zhū,
sì zuò yíng chè xiān āi wú。
lán fēn shè liè chén yīng yú,
zhū lv̌ shān shān péi hòu chē。
dōng zhān xuān zhào xī fú tú,
xiǎo guāng xī jǐng mí péng hú。
ài gōng xīn zhòu rú míng zhū,
luò chéng zhī lè zhèng shì yú。
wèi gōng gē,
quàn gōng zùi。
líu lián tíng shàng néng jī shí,
xíng cù xīng yáo huán yù bì。