阮师旦希圣彻垣开轩而东湖仙亭射的诸山如在掌上予为之名曰新轩盖取景物变态新新无穷之义赋十绝句 其二

(宋代)郭祥正

东湖水似鉴湖明,红白荷花自在生。只有香风吹客座,更无烦暑到檐楹。

《阮师旦希圣彻垣开轩而东湖仙亭射的诸山如在掌上予为之名曰新轩盖取景物变态新新无穷之义赋十绝句 其二》拼音标注

ruǎn shī dàn xī shèng chè yuán kāi xuān ér dōng hú xiān tíng shè de zhū shān rú zài zhǎng shàng yú wèi zhī míng yuē xīn xuān gài qǔ jǐng wù biàn tài xīn xīn wú qióng zhī yì fù shí jué jù qí èr
dōng hú shǔi sì jiàn hú míng,
hóng bái hé huā zì zài shēng。
zhǐ yǒu xiāng fēng chūi kè zuò,
gèng wú fán shǔ dào yán yíng。