再和前韵答隐父二首 其一

(宋代)郭印

吾宗枝干衰,弱植念孤独。结交得此君,蒹葭倚琼玉。

即之不忍去,爽气如可掬。初观爱柯茎,久坐穷节目。

细叶裁云新,深根封藓绿。从今净两眼,不数山中木。

世路繁荆榛,相将隐空谷。直须丹凤来,采实虞庭宿。

《再和前韵答隐父二首 其一》拼音标注

zài hé qián yùn dá yǐn fù èr shǒu qí yī
wú zōng zhī gān shuāi,
ruò zhí niàn gū dú。
jié jiāo dé cǐ jūn,
jiān jiā yǐ qióng yù。
jí zhī bù rěn qù,
shuǎng qì rú kě jú。
chū guān ài kē jīng,
jǐu zuò qióng jié mù。
xì yè cái yún xīn,
shēn gēn fēng xiǎn lv̀。
cóng jīn jìng liǎng yǎn,
bù shù shān zhōng mù。
shì lù fán jīng zhēn,
xiāng jiāng yǐn kōng gǔ。
zhí xū dān fèng lái,
cǎi shí yú tíng sù。