时升咏雪禁体物矣而彥序复为之取韵尤严勉强

(宋代)郭印

朔风吹空高冈裂,忍冻幽人心似铁。
今朝云色一天同,片片如簁堕浓雪。
影摇寒水照曈曨,声泻黄芦听骚屑。
涧谷凝时麕鹿死,园林压处桑偷折。
乃知造物本均水,高下不论凹与凸。
登临四顾浩漫漫,千村万落青烟灭。
忆昔子卿使匈奴,不拜穹庐何勇决。
漠北酸寒十九年,鬓须脱尽形容薾。
故人今亦在穷荒,高风凛凛皆传说。
鸿雁南来好击书,应念邦家五情热。

《时升咏雪禁体物矣而彥序复为之取韵尤严勉强》拼音标注

shí shēng yǒng xuě jìn tǐ wù yǐ ér yàn xù fù wèi zhī qǔ yùn yóu yán miǎn qiáng
shuò fēng chūi kōng gāo gāng liè,
rěn dòng yōu rén xīn sì tiě。
jīn zhāo yún sè yī tiān tóng,
piàn piàn rú xǐ duò nóng xuě。
yǐng yáo hán shǔi zhào tóng lóng,
shēng xiè huáng lú tīng sāo xiè。
jiàn gǔ níng shí jūn lù sǐ,
yuán lín yā chù sāng tōu zhé。
nǎi zhī zào wù běn jūn shǔi,
gāo xià bù lùn āo yǔ tū。
dēng lín sì gù hào màn màn,
qiān cūn wàn luò qīng yān miè。
yì xī zǐ qīng shǐ xiōng nú,
bù bài qióng lú hé yǒng jué。
mò běi suān hán shí jǐu nián,
bìn xū tuō jǐn xíng róng ěr。
gù rén jīn yì zài qióng huāng,
gāo fēng lǐn lǐn jiē chuán shuō。
hóng yàn nán lái hǎo jí shū,
yìng niàn bāng jiā wǔ qíng rè 。