仁寿县后有亭余名之曰明远赋诗二首

(宋代)郭印

虚亭突兀枕崇冈,玉宇无风秋自凉。
地阔群山争逶迤,天低远树立微茫。
阴晴易辨云霞色,晓夕常吞日月光。
我亦清心官事省,葛巾藜杖得徜徉。

《仁寿县后有亭余名之曰明远赋诗二首》拼音标注

rén shòu xiàn hòu yǒu tíng yú míng zhī yuē míng yuǎn fù shī èr shǒu
xū tíng tū wù zhěn chóng gāng,
yù yǔ wú fēng qīu zì liáng。
dì kuò qún shān zhēng wēi yǐ,
tiān dī yuǎn shù lì wēi máng。
yīn qíng yì biàn yún xiá sè,
xiǎo xī cháng tūn rì yuè guāng。
wǒ yì qīng xīn guān shì shěng,
gé jīn lí zhàng dé cháng yáng 。