横翠堂成与诸公落之蒙贶佳篇不敢当也谩作数

(宋代)郭印

何处无奇观,隐显随所遇。
事有幸不幸,邂逅元非素。
招提枕山趾,出郭才数步。
高亭齐浮云,杖策邀我屡。
西厢偶徘徊,屋敝惊颓仆。
穴壁试一窥,似觉万景聚。
同来亭先生,错愕喜相顾。
明朝便鸠工,栋宇更寻度。
华堂不日成,杂沓千山赴。
落日下层巅,寒烟笼远树。
乾坤发秘藏,物象争呈露。
烂赏良未能,草略杯盘具。
群公意尽欢,韵语各吟赋。
和气回阳春,篇篇奏韶濩。
堂以横翠名,夸诧盈道路。
人材何异此,用舍得其趣。
渭滨一钓夫,起为周室辅。
皇皇鲁真儒,终以不合去。
圣道奚加损,山亦无新故。
废兴适然耳,万事成感悟。

《横翠堂成与诸公落之蒙贶佳篇不敢当也谩作数》拼音标注

héng cùi táng chéng yǔ zhū gōng luò zhī méng kuàng jiā piān bù gǎn dāng yě mán zuò shù
hé chù wú qí guān,
yǐn xiǎn súi suǒ yù。
shì yǒu xìng bù xìng,
xiè hòu yuán fēi sù。
zhāo tí zhěn shān zhǐ,
chū guō cái shù bù。
gāo tíng qí fú yún,
zhàng cè yāo wǒ lv̌。
xī xiāng ǒu pái huái,
wū bì liáng túi pū。
xué bì shì yī kūi,
sì jué wàn jǐng jù。
tóng lái tíng xiān shēng,
cuò è xǐ xiāng gù。
míng zhāo biàn jīu gōng,
dòng yǔ gèng xún dù。
huá táng bù rì chéng,
zá tà qiān shān fù。
luò rì xià céng diān,
hán yān lóng yuǎn shù。
gān kūn fā mì cáng,
wù xiàng zhēng chéng lù。
làn shǎng liáng wèi néng,
cǎo lvè bēi pán jù。
qún gōng yì jǐn huān,
yùn yǔ gè yín fù。
hé qì húi yáng chūn,
piān piān zòu sháo huò。
táng yǐ héng cùi míng,
kuā chà yíng dào lù。
rén cái hé yì cǐ,
yòng shè dé qí qù。
wèi bīn yī diào fū,
qǐ wèi zhōu shì fǔ。
huáng huáng lǔ zhēn rú,
zhōng yǐ bù hé qù。
shèng dào xī jiā sǔn,
shān yì wú xīn gù。
fèi xīng shì rán ěr,
wàn shì chéng gǎn wù 。