乙未元日赋得东望望春春可怜二首 其二

(明代)郭之奇

东望望春春可怜,春风近远为春传。真成独赏馀兹地,忽漫相逢是一天。

古意长留青树色,韶光乍起绿萝烟。榛苓满目人何在,欲颂椒花倍黯然。

《乙未元日赋得东望望春春可怜二首 其二》拼音标注

yǐ wèi yuán rì fù dé dōng wàng wàng chūn chūn kě lián èr shǒu qí èr
dōng wàng wàng chūn chūn kě lián,
chūn fēng jìn yuǎn wèi chūn chuán。
zhēn chéng dú shǎng yú zī dì,
hū màn xiāng féng shì yī tiān。
gǔ yì cháng líu qīng shù sè,
sháo guāng zhà qǐ lv̀ luó yān。
zhēn líng mǎn mù rén hé zài,
yù sòng jiāo huā bèi àn rán。