后唐四主

(明代)郭之奇

沙陀父子初不利,欲向朝廷输夙志。墨敕朝传起雁门,收复长安功靡二。

每抱孤忠辄受疑,此生此节终难弃。吾家勿效此曹为,馀恨独留三矢畀。

远大儿成燕鼎移,画日臣来僧宝至。梁首未函窃帝名,老奴漫洒为唐泪。

百战多年始渡河,自矜十指何容易。李天下优名可为,敬新磨批颊谁忌。

发陵无罪有伶官,平蜀遭屠繇阉寺。石桥悲涕空彷徨,兴教灰肌凭乐器。

河北令公闻难入,同家尚许国无异。每夕焚香祝圣人,不谓胡入明此意。

可怜鹰视复称兵,遂使螟蛉终覆嗣。民间徒敛背胸财,卿辈勿言心胆坠。

玄武楼中避石郎,山前山后归夷地。

《后唐四主》拼音标注

hòu táng sì zhǔ
shā tuó fù zǐ chū bù lì,
yù xiàng zhāo tíng shū sù zhì。
mò chì zhāo chuán qǐ yàn mén,
shōu fù cháng ān gōng mǐ èr。
měi bào gū zhōng zhé shòu yí,
cǐ shēng cǐ jié zhōng nán qì。
wú jiā wù xiào cǐ cáo wèi,
yú hèn dú líu sān shǐ bì。
yuǎn dà ér chéng yàn dǐng yí,
huà rì chén lái sēng bǎo zhì。
liáng shǒu wèi hán qiè dì míng,
lǎo nú màn sǎ wèi táng lèi。
bǎi zhàn duō nián shǐ dù hé,
zì jīn shí zhǐ hé róng yì。
lǐ tiān xià yōu míng kě wèi,
jìng xīn mó pī jiá shúi jì。
fā líng wú zùi yǒu líng guān,
píng shǔ zāo tú yáo yān sì。
shí qiáo bēi tì kōng páng huáng,
xīng jiào hūi jī píng lè qì。
hé běi lìng gōng wén nán rù,
tóng jiā shàng xǔ guó wú yì。
měi xī fén xiāng zhù shèng rén,
bù wèi hú rù míng cǐ yì。
kě lián yīng shì fù chēng bīng,
sùi shǐ míng líng zhōng fù sì。
mín jiān tú liàn bèi xiōng cái,
qīng bèi wù yán xīn dǎn zhùi。
xuán wǔ lóu zhōng bì shí láng,
shān qián shān hòu gūi yí dì。