释愁五章 其四

(明代)郭之奇

秋叶散玉英,近远光如撒。六龙未可悬,二气胡相轧。

回首望熙阳,所遇无停辖。谁飞叔季澜,尽从鸿荒滑。

安得补天人,五色空中刷。稍回霜露严,遂转乾坤杀。

《释愁五章 其四》拼音标注

shì chóu wǔ zhāng qí sì
qīu yè sàn yù yīng,
jìn yuǎn guāng rú sā。
lìu lóng wèi kě xuán,
èr qì hú xiāng yà。
húi shǒu wàng xī yáng,
suǒ yù wú tíng xiá。
shúi fēi shū jì lán,
jǐn cóng hóng huāng huá。
ān dé bǔ tiān rén,
wǔ sè kōng zhōng shuā。
shāo húi shuāng lù yán,
sùi zhuǎn gān kūn shā。