天汉篇
(明代)郭之奇
天河皎皎流清澈,白云片片横霄闑。是云非云动远华,以色为空空似涅。
空天漻泬自高浮,挹斗扬箕时并揭。玉龙开影乍双垂,帝子临津初罢辙。
虚劳鹊羽漫多填,颇怪机丝堪近缀。九野平分二气绳,如断复联疑肪截。
千年几见问津人,万里空思玄圃穴。玄圃之山百泓飞,汇而为海四河别。
惟有白河向东南,天波亦使中原洁。凭兹洁意俟三秋,秋天返照光如雪。
河源自此不须穷,耳目之前星宿列。幽含明吐已昭昭,上下同流那可竭。
《天汉篇》拼音标注
tiān hàn piān
tiān hé jiǎo jiǎo líu qīng chè,
bái yún piàn piàn héng xiāo niè。
shì yún fēi yún dòng yuǎn huá,
yǐ sè wèi kōng kōng sì niè。
kōng tiān liáo xuè zì gāo fú,
yì dǒu yáng jī shí bìng jiē。
yù lóng kāi yǐng zhà shuāng chúi,
dì zǐ lín jīn chū bà chè。
xū láo què yǔ màn duō tián,
pǒ guài jī sī kān jìn zhùi。
jǐu yě píng fēn èr qì shéng,
rú duàn fù lián yí fáng jié。
qiān nián jī jiàn wèn jīn rén,
wàn lǐ kōng sī xuán pǔ xué。
xuán pǔ zhī shān bǎi hóng fēi,
hùi ér wèi hǎi sì hé bié。
wéi yǒu bái hé xiàng dōng nán,
tiān bō yì shǐ zhōng yuán jié。
píng zī jié yì sì sān qīu,
qīu tiān fǎn zhào guāng rú xuě。
hé yuán zì cǐ bù xū qióng,
ěr mù zhī qián xīng sù liè。
yōu hán míng tǔ yǐ zhāo zhāo,
shàng xià tóng líu nà kě jié。
- 上一篇:暮春山课即事书怀十二绝 其三
- 下一篇:除夕晚眺二首 其一