过鄱湖望庐山因作湖山吟时庚辰春王十一日也

(明代)郭之奇

自有庐山岁几千,鄱湖相对是何年。自有湖山初见我,一十四载九洄沿。

每从南极瞻五老,及到西江望比肩。芙蓉削出珠玑口,银河倒泻香炉烟。

九叠苍屏空极极,千寻瀑布亦溅溅。阴阳此际藏真宰,流峙分形俱后天。

天生名山必有配,高广依稀二者传。非山莫与湖吐噏,非湖孰任山蜿蜒。

雨后洪泉飞洒落,秋来惊浪恣腾骞。澄流舒卷如涘滴,芳麓沉浮但浣湔。

不向湖情窥浩漠,安知山德备泓渊。湖山阅人亦有数,何人独领湖山全。

百里舟行异横侧,多年望眼破拘挛。空灵一气开昏晓,幽光百道变黄玄

随意犹能招俯仰,息心或可尽中边。及此方求江汉始,因之欲向斗星连。

耳目今朝如是耳,湖山万古自悠然。

《过鄱湖望庐山因作湖山吟时庚辰春王十一日也》拼音标注

guò pó hú wàng lú shān yīn zuò hú shān yín shí gēng chén chūn wáng shí yī rì yě
zì yǒu lú shān sùi jī qiān,
pó hú xiāng dùi shì hé nián。
zì yǒu hú shān chū jiàn wǒ,
yī shí sì zài jǐu húi yán。
měi cóng nán jí zhān wǔ lǎo,
jí dào xī jiāng wàng bǐ jiān。
fú róng xuē chū zhū jī kǒu,
yín hé dǎo xiè xiāng lú yān。
jǐu dié cāng píng kōng jí jí,
qiān xún pù bù yì jiàn jiàn。
yīn yáng cǐ jì cáng zhēn zǎi,
líu zhì fēn xíng jù hòu tiān。
tiān shēng míng shān bì yǒu pèi,
gāo guǎng yī xī èr zhě chuán。
fēi shān mò yǔ hú tǔ xī,
fēi hú shú rèn shān wān yán。
yǔ hòu hóng quán fēi sǎ luò,
qīu lái liáng làng zì téng qiān。
chéng líu shū juàn rú sì dī,
fāng lù chén fú dàn wǎn jiān。
bù xiàng hú qíng kūi hào mò,
ān zhī shān dé bèi hóng yuān。
hú shān yuè rén yì yǒu shù,
hé rén dú lǐng hú shān quán。
bǎi lǐ zhōu xíng yì héng cè,
duō nián wàng yǎn pò jū luán。
kōng líng yī qì kāi hūn xiǎo,
yōu guāng bǎi dào biàn huáng xuán。
súi yì yóu néng zhāo fǔ yǎng,
xī xīn huò kě jǐn zhōng biān。
jí cǐ fāng qíu jiāng hàn shǐ,
yīn zhī yù xiàng dǒu xīng lián。
ěr mù jīn zhāo rú shì ěr,
hú shān wàn gǔ zì yōu rán。