阮郎归(客有举词者 因以其韵赋之)

(宋代)韩淲

小楼秋霁碧阑干。中人初薄寒。霜风吹我到湖山。平林斜照残。
空阔里,有无间。牵萝翠袖闲。篮舆兴尽却愁还。断肠歌未阑。

《阮郎归(客有举词者,因以其韵赋之)》拼音标注

ruǎn láng gūi ( kè yǒu jǔ cí zhě,yīn yǐ qí yùn fù zhī )
xiǎo lóu qīu jì bì lán gān。
zhōng rén chū bó hán。
shuāng fēng chūi wǒ dào hú shān。
píng lín xié zhào cán。
kōng kuò lǐ,
yǒu wú jiān。
qiān luó cùi xìu xián。
lán yú xīng jǐn què chóu huán。
duàn cháng gē wèi lán。